

“Hơn 40km xe buýt mỗi ngày – nhưng đó không chỉ là chuyến xe, mà là chuyến đi thay đổi cả tương lai của tôi.”
Từ một sinh viên “mù mịt” trước đồ án tốt nghiệp, tôi đã bắt đầu lại từ con số 0.
Không dễ dàng. Không nhanh chóng.
Nhưng là quyết định đúng đắn nhất tôi từng đưa ra.
Tôi là Hiếu, sinh viên năm cuối của một trường cao đẳng tại Hà Nội.
Khi nhà trường giao đề tài đồ án tốt nghiệp, tôi mới thực sự :
Sau 2 năm học, tôi không đủ kiến thức để tự hoàn thiện một sản phẩm đúng nghĩa.
Nhìn vào yêu cầu đề tài, tôi không biết bắt đầu từ đâu.
Code – với tôi lúc đó – giống như một thế giới hoàn toàn xa lạ.
Trong nhóm làm đồ án, tôi gần như chỉ ngồi nghe.
Không phải vì lười, mà vì không có gì trong đầu để đóng góp.
Những dòng lệnh bạn bè gõ ra, tôi nhìn mà không hiểu nổi — như đang đọc chữ Hán.
Khi dự án thực tập đã “treo lơ lửng” trước mặt, tôi buộc phải tìm giải pháp.
Tôi lang thang khắp các group học lập trình, xem hàng loạt khóa học online.
Nhưng càng xem, tôi càng mông lung.
Cho đến khi tôi đọc được một bài chia sẻ của học viên tại CodeFarm —
nơi không chỉ dạy lý thuyết, mà cam kết giúp người học làm được sản phẩm thực tế.
Tôi quyết định đăng ký một khóa offline.
Dù điều đó đồng nghĩa với việc:
Bạn bè tôi hỏi:
“Sao không học online cho đỡ khổ?”
Nhưng tôi hiểu rõ bản thân mình:
Buổi học đầu tiên, tôi:
<div> trong khi bạn khác đã dựng giao diệnNhưng có một điều khiến tôi không bỏ cuộc:
Không ai chê bai. Không ai bỏ rơi tôi.
Giảng viên và trợ giảng luôn hỏi:
“Hiếu, phần này em hiểu chưa? Không sao, mình làm lại lần nữa nhé.”
Từng chút một, tôi bắt đầu làm được:
Đến tháng thứ tư, tôi bắt đầu học backend.
Và lần đầu tiên, tôi có cảm giác:
“À, mình đang thật sự biết lập trình.”
Tôi học cách:
Cuối khóa, tôi hoàn thiện website bán hàng đầu tay của mình:
Lần đầu tiên trong đời, tôi tự tin đi phỏng vấn thực tập tại một công ty phần mềm nhỏ ở Hà Nội.
Có nơi chưa phản hồi.
Có nơi gọi điện mời trao đổi.
Nhưng quan trọng nhất:
Tôi không còn sợ nữa.
“Học lập trình không phải chuyện ngày một ngày hai.
Nhưng nếu có người đồng hành, có người hướng dẫn tận tình,
thì ai cũng có thể học được.”
Tôi đã đi từ con số 0 – thật sự là số 0
đến vị trí của ngày hôm nay.
Con đường phía trước vẫn còn dài.
Nhưng ít nhất, tôi đã bắt đầu bước đi.
Khoảng cách chưa bao giờ là trở ngại thực sự.
Thứ giữ chân chúng ta lại — giống như tôi trước đây —
chính là sự trì hoãn bên trong mỗi người.
Nếu bạn:
👉 Bạn không cô đơn. Tôi cũng từng như vậy.
Mọi thứ bắt đầu bằng một quyết định:
“Làm lại từ đầu. Học nghiêm túc. Và không bỏ cuộc.”
Đôi khi, chỉ cần một môi trường nghiêm túc và có người đồng hành,
bạn sẽ đi xa hơn bạn từng nghĩ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận